Thứ Sáu, 19 tháng 12, 2014

Thư gửi Bộ Chính Trị đảng Cộng sản Việt Nam - Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế


 
Mọi công dân Việt Nam (trong đó có các ông -- tự phong cho mình vai trò lãnh đạo đất nước, chứ không do dân bầu) đều có trách nhiệm và nghĩa vụ thiêng liêng bảo vệ lãnh thổ/ lãnh hải/ thềm lục địa do tiền nhân dầy công gìn giữ và để lại. Nếu vì áp lực của Trung Quốc mà không dám đăng ký, tức là  các ông đã một mặt tự chứng tỏ không đủ khả năng hành sử trách nhiệm của mình, và mặt khác bị toàn dân kết tội thông đồng với ngoại bang để mưu cầu tư lợi, đưa tới hậu quả thiệt hại cho quyền lợi Tổ Quốc. Trong trường hợp đó, chúng tôi - những công dân bình thường của Tổ Quốc Việt Nam hôm nay - sẽ tìm đủ mọi cách, kể cả thông qua các Tổ Chức Phi Chính Phủ để Liên Hiệp Quốc phải ghi nhận lập trường chính đáng và quyền lợi tối thượng của dân tộc Việt Nam.
 
Cầu mong hồn thiêng sông núi soi sáng để các ông còn nhất điểm lương tâm sớm tỉnh ngộ, nhận rõ đâu là quyền lợi đích thực của Tổ Quốc, đủ can đảm đương đầu với ngoại bang, không bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào trong nhiệm vụ bảo vệ quyền lợi tối thượng của quốc gia dân tộc. Ngược lại, nếu vì lý do nào đó, các ông vẫn không thể hành sử đúng trách nhiệm của mình, thì chỉ còn một lối thoát dành cho người còn chút liêm sỉ và tự trọng, là tự ý rút lui, trả lại cho toàn dân quyền điều hành và bảo vệ đất nước.
 
Cùng lúc gửi cho các ông, bức thư này cũng được phổ biến trong và ngoài nước, để tường trình trước quốc dân về trách nhiệm và thái độ của các ông.
 
Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế,
Đại Diện Cao Trào Nhân Bản Việt Nam.
 

Lời Kêu Gọi Của Cao Trào Nhân Bản Từ Quốc Nội


      Thế giới biến đổi lớn lao, hai khối đối đầu Ðông Tây đang chuyển sang hợp tác Bắc Nam. Kỷ nguyên chiến tranh kết thúc, nhường chỗ cho hòa bình và phát triển. Khắp nơi xu thế thời đại đòi hỏi phải tôn trọng Nhân quyền, phải có Tự do Dân chủ, phải được sinh hoạt Chính trị Ða nguyên. Các dân tộc ở Ðông Nam Á - Thái Bình Dương đều mong muốn vùng này đi vào hòa bình ổn định, phi liên kết và hợp tác vùng để mở mang kinh tế, văn hóa qua Hiệp Hội Các Quốc Gia Ðông Nam Á, viết tắt là ASEAN.

      Cuộc chiến tranh Việt Nam trước đây bản chất đích thực là mâu thuẫn quyền lợi chiến lược giữa Mỹ và Trung Quốc thông qua hai giới lãnh đạo Sài Gòn và Hà Nội. Khi hai khối Cộng Sản và Tư Bản hết đối kháng, tương quan Mỹ và Trung Quốc biến vào thế hợp tác (thông cáo chung Thượng Hải 1972), do đó có điều kiện để giải quyết cuộc chiến tranh Việt Nam trên cơ sở. Các yếu tố ngoại nhập (hai guồng máy chiến tranh và hai giới lãnh đạo) được rút ra, dẹp bỏ ; và để nhân dân Việt Nam tự quyết định lấy tương lai chính trị của mình.
       Ðối với vấn đề Ðông Dương, sai lầm của Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam là muốn gộp bằng quân sự 3 nước Ðông Dương dưới một thế lực chính trị, trong khi thế giới đòi hỏi phải tách 3 nước Ðông Dương thành 3 thế lực chính trị cá biệt rồi mới gia nhập ASEAN.
      Trong bối cảnh toàn cầu và cấp vùng như vậy, Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam đi ngược hoàn toàn xu thế thời đại, trở thành một tập đoàn phản động, bị cả thế giới cô lập và nhân dân Việt Nam chán ghét.
      Dân tộc Việt Nam phải nhanh chóng hòa nhịp với cộng đồng quốc tế, chủ động giải quyết những nguyện vọng và quyền lợi của mình, Cao Trào Nhân Bản chủ trương:
            1.    Giải giới guồng máy chiến tranh Hà Nội mà Trung Quốc và Liên Xô có trách nhiệm vì đã giúp dựng nên. Công cụ bạo lực này hiện đang được giới lãnh đạo Hà Nội sử dụng để đàn áp tiếng nói của dân tộc Việt Nam.
            2.    Bộ Chính Trị đảng Cộng Sản Việt Nam phải tôn trọng Nhân quyền, Dân quyền và Tài quyền, cũng như phải chấp nhận sinh hoạt đa nguyên. Dân tộc Việt Nam có quyền, qua bầu cử thực sự tự do, quyết định một nhà nước mới phù hợp với hạ tầng cơ sở xã hội Việt Nam hiện đại.
            3.    Xã hội hóa toàn bộ nền kinh tế và văn hóa. Trả lại thẩm quyền kinh tế, văn hóa về tận tay mỗi người dân, nhằm cho ra đời quan hệ sản xuất mới Nhân Bản: Lực lượng sản xuất trực tiếp đóng vai quan hệ sản xuất chứ không phải nhà nước hay giới tư sản.
      Chúng tôi thiết tha kêu gọi mọi cá nhân, mọi giới trong nước cũng như quốc tế, các hội đoàn ở Âu Châu và Mỹ châu, những Phong trào Việt kiều ở Âu Châu và Mỹ Châu, yêu chuộng Tự do Dân chủ và Ða nguyên ủng hộ cuộc đấu tranh ôn hòa, bất bạo động của chúng tôi, để thiết lập tại Việt Nam một thể chế xã hội, nhân bản và tiến bộ, một nhà nước mới thuộc toàn dân chứ không phải của một giai cấp nào, vai trò không phải là lũng đoạn mà là phục vụ cộng đồng, chức năng không còn là quản lý nữa mà là điều hòa phối hợp hoạt động giữa các khu vực trong xã hội.
      Ðây là đường lối tất yếu của lịch sử Việt Nam hiện đại, cho phép giải quyết được những khó khăn về kinh tế xã hội trước mắt và đưa Việt Nam mạnh tiến trong thế giới ngày nay.
      Việt Nam, ngày 11 tháng 5 năm 1990
      Ðại Diện Cao Trào Nhân Bản
     Bác sĩ Nguyễn Ðan Quế

Bác Sĩ Quế yêu cầu thả bà Aung San Suu Kyi

 


Dân Việt Nam chúng tôi với truyền thống yêu sự thật và công lý cực lực phản đối và lên án thứ tòa án giả hình này đã được dùng để ám hại một phụ nữ danh tiếng quả cảm từng đại thắng trong cuộc bầu cử dân chủ năm 1990.
Chúng tôi kêu gọi Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki-moon, các quốc gia dân chủ như Hoa Kỳ, Liên Hiệp Châu Âu, Nhật Bản, Ấn Độ và các nhà lãnh đạo Khối Asean gia tăng áp lực trên chế độ quân phiệt để tiến tới hòa giải.
Vào cuối thư, Bác Sĩ Quế đã mong mỏi Tướng Than Shwe đi bước đầu trong kỷ nguyên hàn gắn và đối thoại bằng cách phóng thích nhân vật được yêu mến và kính nể là khôi nguyên giải Nobel Hòa Bình Aung San Suu Kyi.

CUỘC ĐẤU QUYẾT ĐỊNH

 

     Do vốn nước ngoài vào đầu tư, đặc biệt mậu dịch với Hoa kỳ sau hiệp ước song phương Mỹ - Việt (2001), hạ tầng xã hội Việt Nam đã thay đổi nhiều. Muốn phát triển lâu dài, bền vững thì bắt buộc phải đầu tư vào con người; nghĩa là phải tôn trọng nhân quyền và thể chế phải là dân chủ pháp trị: Thay đổi chính trị ở Việt Nam là bắt buộc, không thể tránh khỏi.Bây giờ gia nhập Tổ Chức Mậu Dịch Thế Giới (WTO), nhu cầu thay đổi chính trị này lại càng trở nên cấp bách hơn bao giờ hết, vì luật chơi của tổ chức này: Việt Nam phải đối xử công bằng với các công ty nước ngoài đến Việt Nam làm ăn (kể cả xuất-nhập khẩu) giống như các công ty bản địa. Ngược lại, Việt Nam cũng có quyền như vậy ở bất cứ nước hội viên nào trong WTO. Hàng rào quan thuế giữa các nước sẽ bỏ dần. Tự do cạnh tranh với qui luật kinh tế thị trường sẽ quyết định. Dù muốn hay không, Việt Nam phải dứt khóat từ bỏ kinh tế chỉ huy và chuyển sang kinh tế thị trường. Đây là chuyện rất khó khăn cho nhà cầm quyền Hà Nội và cho đảng Cộng Sản Việt Nam, nhưng lại là cơ hội ngàn năm một thủa cho toàn dân Việt Nam và cho tổ quốc Việt Nam: Bằng vào Sức Mạnh Quần Chúng đánh đòn chí  tử vào đúng thời điểm này, chúng ta sẽ mang lại dân chủ cho dân tộc ta.           
     Để có dân chủ ở Việt Nam chúng ta  cần đánh thẳng vào khả năng tham mưu của Bộ Chính Trị đảng CSVN trên ba mặt trận: 
A/ Mặt trận  kinh tế:
  • Dẹp bỏ quốc doanh làm ăn thua lỗ.
  • Phát triển kinh tế tư nhân.
  • Xuất nhập khẩu tự do, phá vỡ thế nhà nước độc quyền.
  1. Với cung cách làm ăn hiện nay như được ưu đãi đất đai, thuế ít, ngân hàng hỗ trợ, man khai sổ sách … các  công ty quốc doanh là ổ tham nhũng ngốn tiền của dân, đa số vẫn thua lỗ, không địch nổi tư nhân trong nước. Bây giờ cạnh tranh với tư bản ngoại quốc thì  làm sao tồn tại được.Chúng ta chủ trương tư nhân trong - ngoài hợp tác với nhau, làm phá sản quốc doanh và kiến tạo khu vực tư nhân mạnh dẫn đầu cho  nền kinh tế quốc dân (theo kinh tế thị trường đúng nghĩa).
  2. Chính khu vực tư nhân phát triển sẽ tạo nhiều công ăn việc làm, thu dụng số công nhân do đóng cửa quốc doanh. Tư nhân có sáng kiến, nhanh nhậy với kỹ thuật cao và nhất là ngân hàng ngoại quốc vào đầu tư sẽ cho vay những ai biết làm ăn có lời.
  3. Khi tư bản ngoại quốc vào, công nhân vì quyền lợi của bản thân và tương lai con cái mình, tất phải thành lập công đoàn tự do độc lập, để hưởng lương bổng và lao động theo tiêu chuẩn của Tổ Chức Lao Động Quốc Tế. Công nhân VN từ đầu 2006 đã tự động đình công đòi hỏi theo hướng đó. Với các đại công ty, cơ xưởng có hàng chục ngàn thợ thuyền, phong trào công nhân sẽ lớn mạnh và công đoàn nhà nước dù muốn khống chế công nhân, cũng không làm được. Hơn nữa trong môi trường cạnh tranh toàn cầu, chính giới tư bản cũng muốn lực lượng sản xuất khoẻ mạnh và thoải mái không có cảm giác kềm kẹp bất an khi làm việc để có năng xuất cao và sản phẩm tốt, mang lại lợi nhuận nhiều.
  4. Trong chiến tranh, nông dân bị bóc lột xương máu nhiều nhất. Trong hoà bình họ bị bỏ quên. Phơi lưng dưới nắng làm ra hạt gạo, lại bị thu mua mang đi xuất khẩu. Không được lợi lộc bao nhiêu từ khi đổi mới. Ký kết thúc thương thuyết song phương với Mỹ để vào WTO năm nay, Hà nội đã phải nhượng bộ khá nhiều về hàng nông sản. Đây chính là cốt lõi đấu tranh của nông dân trong những ngày tháng tới:. Đòi phải có quyền sở hữu đất đai.. Đòi có quyền tự do canh tác.. Đòi có quyền mang mảnh đất và sức lao động của mình trực tiếp hợp tác với tư nhân, kể cả ngoại quốc (có vốn, có máy cày, có thị trường tiêu thụ…).. Sau khi làm đúng nghĩa vụ đóng thuế cho nhà nước, nông dân có toàn quyền muốn bán gạo cho ai thì bán, kể cả xuất cảng lấy đô la. Rồi đây, công ty nước ngoài có quyền mở xuất - nhập cảng ở bên trong VN, nhà nước CS không thể dùng độc quyền thu mua lúa gạo, ép giá nông dân dễ dàng nữa.Trở thành là một  bộ phận cấu thành của nông nghiệp toàn cầu, đây chính là cơ hội nông dân thoát khỏi chế độ CS bóc lột, trực tiếp giao thiệp với nông dân trên thế giới. Tất nhiên nông dân VN sẽ đòi hỏi triệt để với chính quyền CS để lấy lại những thiệt thòi trong qúa khứ.
B/ Mặt trận văn hoá:
1. Quan trọng nhất là vấn đề thông tin. Mâu thuẫn trầm trọng đang nẩy nở mạnh giữa giới thông tin, làm báo, đài, xuất bản với giới kiểm soát văn hóa.Mặt trận đòi tự do thông tin, tự do báo chí sẽ lớn mạnh. Chính quyền xiết sẽ bung, bị xé rào. Truyền thông quốc tế ủng hộ mạnh mẽ đệ tứ quyền này. Dân sẽ ủng hộ những báo tường thuật, điều tra thất thoát. Bộ Chính Trị run vì sợ bị khui. Đây chính là cứ điểm cuối cùng  nhà cầm quyền cộng Sản sẽ liều chết cố thủ bảo vệ, không chấp nhận tự do báo chí, nhưng họ sẽ thất bại vì:.Quần chúng cần thông tin đa chiều, không muốn nghe tuyên truyền  một  chiều phỉnh phờ nữa. Chính nông dân và công nhân đang đòi quyền được thông tin đầy đủ và sớm nhất. Hiện nay, giới trẻ dùng Internet thoát vòng bưng bít thông tin của CS, nhưng chưa nhiều và còn bị giới hạn chặt chẽ.           
Vào WTO, các dịch vụ từ bưu chính viễn thông, điện thoại di động đến internet…phải mở cửa. Thế độc quyền thông tin khó giữ vững. Hà nội không thể không tôn trọng thoả thuận TRIPS (những khía cạnh thương mại của quyền sở hữu trí tuệ), vì liên quan đến nhiều vấn đề khác như phát triển phần mềm máy tính hay nhượng quyền sản xuất thuốc tây giá rẻ cho bệnh hiv-aids chẳng hạn.           
Cộng đồng nguời Mỹ gốc Việt đang làm áp lực và đòi hỏi phải có thông tin hai chiều, có nghĩa là nhà cầm quyền Cộng Sản hiện nay có thể đưa sách báo, phim ảnh, video, băng nhạc sang Mỹ thì họ cũng phải chấp nhận cho người Mỹ gốc Việt gửi về trong nước những văn hóa phẩm tương tự.           
2. Vấn đề giáo dục:            
Trong khi sức sống xã hội nhộn nhịp với hiện diện của nhiều đại gia, và mũ chụp bưng bít thông tin vỡ ra từng mảng, liệu tiểu học, trung học, đại học có thể tiếp tục dậy chủ nghĩa Mác-Lê và tư tưởng Hồ Chí Minh  được không? Chắc chắn giới trẻ không chịu. Phụ huynh càng không chịu, chắt bóp từng đồng cho con ăn học để thất nghiệp và lạc lõng.  Hiện tượng bỏ học, bỏ thi cao chưa từng thấy. .Đầu tháng 7-2006 tân bộ trưởng Giáo Dục lại nói đến cải cách giáo dục. Không biết lần này là lần thứ mấy. Lại rượu cũ bình mới. Không ai nghe nữa. Vấn đề là không có triết lý giáo dục. Càng thay đổi càng lung tung, càng nát bét.           
Để hoà nhập với thế giới, dân tộc ta đòi phải có ngay:
  • Một nền giáo dục tiến bộ mang tính: Nhân bản, khoa học, đại chúng, khai phóng và sáng tạo, nhằm đào tạo con người chứ không phải đào tạo công cụ.
  • Một nền văn hoá đa nguyên nhằm phát triển con người chứ không phải điều kiện hoá con người. 
C/ Mặt trận chính trị:           
1/ Quần chúng VN quá chán ghét độc tài Cộng Sản  ngự trị quá lâu trên đất nước này, gây ra không biết bao nhiêu tội ác, khổ đau, tang tóc cho khắp hang cùng ngõ hẻm.Người dân không ai bảo ai, tự chọn thái độ không hợp tác với chính quyền, luồn lách để sống. Người dân xa lánh lãnh đạo. Bộ Chính Trị cũng phải than: nào là quần chúng đang mất hết niềm tin nơi đảng cầm quyền, nào là đường lối không đi vào cuộc sống … Đơn giản là vì quần chúng sợ thòng lọng thắt cổ họ. 
Bộ máy cầm quyền cồng kềnh, quan liêu, tham nhũng, vô hiệu năng, bị một  nhúm người trong Bộ Chính Trị chi phối từ trên xuống và theo hàng ngang tại tất cả các cấp chính quyền. Sở dĩ còn tồn tại là nhờ bạo lực: công an và quân đội.           
Vấn đề là phải tách đảng độc tài ăn bám khỏi chính quyền, công an, quân đội do thuế của dân trả lương.           
2/ Khi thi hành những điều khoản trong thương ước Mỹ-Việt có hiệu lực từ 2001, và sắp tới đây phải nghiêm chỉnh tuân thủ luật chơi của WTO, mâu thuẫn cơ bản sẽ lộ rõ công khai giữa một bên bộ máy chính quyền (bị  ràng buộc bởi các điều khoản đã  ký  với quốc tế) và bên kia bộ máy đảng do Bộ Chính Trị cầm đầu. Đây là trực dịên đối kháng giữa kinh tế thị trường với nguyên tắc xã hội chủ nghĩa.           
Trong thương trường, tin tức và biện pháp thay đổi từng giờ từng phút. Liệu Bộ Chính Trị với lãnh đạo tập thể không ai chịu trách nhiệm và chủ nghĩa Cộng Sản lỗi thời có đáp ứng được và lợi dụng được WTO để củng cố độc tài? Ai thua ai thắng đã quá rõ ràng.  Luận điệu “cùng thắng” là cách nói của nước giầu giữ mặt cho nước nghèo (mà đây là nói những nước đã có kinh tế thị trường). Cộng Sản Việt Nam  vồ lấy để dối dân, lừa đảng viên, tự lừa dối mình.            
3/ Quốc tế và quần chúng Việt Nam  mạnh mẽ đòi hỏi nhà cầm quyền phải  minh bạch về thuế khóa và ngân sách; đòi thực thi nghiêm chỉnh những hiệp định song phương và quốc tế, đòi tôn trọng luật chơi của WTO; đòi quyền tư hữu, quyền sở hữu đất đai…và nhất là bác bỏ mọi đổ lỗi cho doanh nghiệp. Chính giới lãnh đạo yếu kém, dấu thông tin, không có quyết định kịp thời, ăn trên đầu doanh nhân có khả năng, bè phái trong các bộ nghành, tham nhũng tràn lan từ cấp cao nhất là Bộ Chính Trị …phải chịu trách nhiệm làm cho doanh nghiệp Việt Nam không có sức cạnh tranh, cũng như không lợi dụng được những cơ hội khi gia nhập WTO.           
4/ Ai cũng biết chống tham nhũng kiểu một mình một chợ của Cộng Sản  Hà nội sẽ không đi đến đâu và chỉ là trò hề. Muốn chống tham nhũng hữu hiệu bắt buộc phải có những công cụ (hữu hiệu tùy công cụ tốt xấu):
  • tự do báo chí
  • tam quyền phân lập (hành pháp, lập pháp và tư pháp)
  • thay đổi định kỳ chính phủ qua bầu cử tự do.
Hiện phong trào quần chúng chống tham nhũng, chống lấy đất, lấy nhà, đòi tự do tôn giáo, chống đàn áp, nhất là đàn áp đồng bào Thượng ở Tây nguyên, đòi dân chủ hoá đảng, đòi quốc hội xứng đáng hơn… nghĩa là đòi Nhân Quyền và Dân Chủ đang dâng cao với ngày càng đông thế hệ trẻ tham gia, dưới nhiều hình thức và mức độ phong phú khác nhau.
5/ Người Việt hải ngoại giúp sức cổ vũ và làm áp lực rất nhiều. Quốc tế ủng hộ khá  mạnh. Nhưng Sức Mạnh Quần Chúng phải lên cao nữa, cô lập Bộ Chính Trị thêm nữa.Khi Sức Mạnh Quần Chúng bắt đầu thắng thế là lúc quyết định: chấm dứt độc tài Cộng Sản và dân chủ ra đời. 
oOo
Sau khi gia nhập WTO, những gì sẽ xẩy ra?
     Chế độ Cộng Sản biến chất sẽ tha hoá dữ dội dù muốn hay không. Đây chính là lúc nhân dân ta đẩy mạnh phong trào đấu tranh cho Nhân Quyền, Dân Chủ và Lao Động đến thắng lợi. Muốn thế Việt  Nam cần:
1-  Gia tăng đầu tư, buôn bán với nước ngoài và trao đổi hai chiều thông tin - giáo dục - văn hoá, văn hoá phẩm… Độc tài Cộng Sản chết trong trận địa kinh tế thị trường phát triển, vì chiêu thức Dân Chủ của Sức Mạnh Quần Chúng quật ngã. Cũng trên nền kinh tế thị trường phát triển này mà mầm Dân Chủ mọc lên, lực lượng gieo trồng không ai khác là dân tộc ta.
2-  Đẩy mạnh cải cách luật pháp, hành chánh (hiện Liên Hiệp Quốc và nhiều nước dân chủ đang giúp) cho phù hợp với luật lệ quốc tế sẽ giúp tách đảng ra khỏi chính quyền khi mâu thuẫn giữa đảng và chính quyền căng thẳng vì phải thi hành các hiệp định song phương và đa phương.
3-  Nạn nhân bị cướp đất, cướp nhà, bị đàn áp…làm áp lực lên những đại biểu quốc hội (dù họ là đảng viên) để biến quốc hội thành diễn đàn khiếu nại của người dân thấp cổ bé miệng. Đồng thời xử dụng các đài ngoại quốc như đài phát thanh Tự Do Á Châu (RFA), đài Tiếng Nói Hoa Kỳ (VOA), đài BBC Luân Đôn, đài RFI… hỗ trợ để phơi bầy mọi vi phạm quyền sống căn bản của nhân dân Việt Nam.
4-  Công nhân thành lập công đoàn tự do độc lập. Chắc chắn quốc tế ủng hộ. Các công ty đa quốc gia, các nhà đầu tư lớn, các tổ hợp thương mại lớn … cũng muốn giao thiệp thẳng với đại diện công nhân. Thương nhân có lợi và đạt hiệu quả hơn là qua trung gian công đoàn nhà nước.
5-  Năm 2007 Hà nội tổ chức bầu quốc hội kiểu “đảng cử dân bầu”. Nhân dân ta cần tố cáo, lên án trò lừa bịp dân chủ này. Đòi phải để ứng viên độc lập ra tranh cử. Đã có nhiều tiếng nói kêu gọi “phản ứng quần chúng” tẩy chay bầu cử dân chủ giả hiệu. 
Tóm lại:           
     Quy luật kinh tế thị trường của WTO ngày càng trực tiếp chi phối đời sống hàng ngày của người dân. Lãnh vực tư sẽ phát triển mạnh.           
     Dân chúng dần dà nắm thêm thẩm quyền kinh tế trong tay. Cả thẩm quyền văn hoá nữa, dù chậm, do mở cửa bưu chính - viễn thông - điện thoại di động, internet… và  nhiều khía cạnh văn hoá đa dạng khác ẩn mình trong tự thân mỗi sản phẩm.           
     Cùng với kinh tế và văn hoá, tư tưởng nhân quyền, dân chủ lan nhanh, kiểm soát không dễ. Đấy là chưa nói những tác nhân sống động như du lịch, về thăm gia đình, đi du học, trao đổi giáo dục - văn hoá, hội nghị, hội chợ...           
     Dân ta đang có lợi thế:
  • sân đấu ngoài trời, giữa lòng kinh tế toàn cầu. Có nhiều ủng hộ viên dân chủ.
  • đội ngũ quần chúng đông, chính nghĩa cao so với thiểu số độc tài phản động.           
  • ba môn đấu là:
a. Kinh tế thị trường: vốn là sở trường của tư nhân, và là sở đoản của Cộng Sản
b. Văn hoá đa nguyên hấp dẫn hơn hẳn chủ nghĩa Mác-Lê-tư tưởng Hồ Chí Minh..
c. Chủ trương tam quyền phân lập đang được ủng hộ mạnh hơn bao giờ hết để thế độc tài.
            Nhân dân Việt Nam  có quyền tin tưởng lẽ tất thắng trong trận quyết đấu cuối cùng này, và khi chế độ Cộng Sản vĩnh viễn ra đi, sẽ chấm dứt hẳn mâu thuẫn quốc – cộng trong lòng dân tộc ta. Mâu thuẫn này đã chia rẽ dân tộc Việt Nam trong hơn nửa thế kỷ vừa qua. Mọi nuối tiếc và trì hoãn theo những cái đã hết vai trò lịch sử chỉ là vô ích. Toàn dân ta sẽ đoàn kết một lòng từ Nam ra Bắc để cho ra đời một đường lối mới, một thể chế chính trị mới dựa trên các cuộc bầu cử tự do và công bằng,  nhằm giải quyết nạn chậm tiến, giúp Việt Nam phát triển mau chóng và đưa Việt Nam hội nhập, thích ứng  trong khung cảnh thế giới mới ngày nay.
 
Bs. Nguyễn Đan Quế
Cao Trào Nhân Bản
07-2006

PHẢI HỦY BỎ NGAY NGHỊ ĐỊNH 31/CP


Công an kiểm soát mọi khía cạnh cuộc sống người dân: lực lượng đông đảo, tổ chức chặt chẽ, tuyển chọn cẩn thận, huấn luyện kỹ lưỡng, hưởng nhiều ưu đãi và nhất là được giao nhiều quyền hạn rất lớn cùng mạng lưới dầy đặc khắp nơi xuống tận phường xã, chui sâu vào quần chúng dò xét, nghe ngóng và báo cáo lên trên để có đối sách trấn áp.
Đặc biệt là những hoạt động chống đối liên quan đến tôn giáo hay chính trị, công an an ninh xử lý riêng với nhiều biện pháp sắc bén, trong đó ác ôn nhất phải kể Nghị định 31/CP, cho phép công an bắt - giữ - giam tại chỗ mà không cần xét xử từ 6 tháng tới 2 năm; đặc biệt là bắt mà không cần chứng cớ phạm pháp, sau đó ngụy tạo hay ép cung để ghép đối tượng vào diện 31/CP. Với cách này, công an có toàn quyền cô lập tức khắc, tự do hành hạ đối tượng đến điên dại hay êm thắm thủ tiêu, mà bên ngoài hay quốc tế khó biết được.
Qui chế quản chế hành chính của nghị định 31/CP do Võ Văn Kiệt ký ngày 14-4-1997 gồm 4 chương với 28 điều mà dưới đây là những điều quan trọng nhất (chữ nghiêng là nguyên văn của 31/CP).
Điều 1.- Quản chế hành chính là biện pháp xử lý hành chính, buộc những người có hành vi phạm pháp luật... phải cư trú, làm ăn sinh sống ở một địa phương nhất định và chịu sự quản lý, giáo dục của chính quyền, nhân dân địa phương. Thời hạn quản chế từ 6 tháng đến 2 năm.
Điều 2.- ... áp dụng đối với những người có hành vi vi phạm pháp luật xâm phạm đến an ninh quốc gia... Nói trắng ra là những ai bất phục chế độ.
Điều 4.- ... thi hành tại nơi cư trú của người bị quản chế... ở những nơi quan trọng xung yếu về chính trị, kinh tế, an ninh, quốc phòng...
Điều 5.- ...Cơ quan công an cấp huyện và ủy ban nhân dân xã, phường... thu thập tài liệu và lập hồ sơ... Nghĩa là hoàn toàn không thông qua viện kiểm soát hay tòa án, dù chỉ là trên phương diện hình thức giấy tờ.
Điều 11.- Chủ tịch ủy ban nhân dân cấp tỉnh xem xét ra quyết định quản chế...
Điều 17.- Trong thời hạn quản chế người bị quản chế hành chính phải cư trú, làm ăn sinh sống tại xã, phường, thị trấn nơi thi hành quyết định quản chế hành chính và phải chịu sự quản lý, giáo dục của chính quyền, nhân dân địa phương, chỉ được đi lại trong phạm vi nơi người đó bị quản chế. Nếu có lý do chính đáng... muốn đi ra khỏi phạm vi...thì phải làm đơn xin phép...
Điều 18.- Một tháng một lần, người bị quản chế hành chính phải đến trình diện và báo cáo việc thực hiện quyết định quản chế hành chính của mình tại ủy ban nhân dân cấp xã (phường) nơi thi hành quyết định quản chế. ... nếu vắng mặt mà không có lý do chính đáng... lập biên bản và yêu cầu làm kiểm điểm...
Điều 19.- ... không được hành nghề kinh doanh đặc biệt hoặc một số nghề nghiệp khác và với các nghề đó người bị quản chế có điều kiện để vi phạm pháp luật.
Điều 22.- ... Công an nhân dân cấp xã (phường) giúp ủy ban nhân dân cấp xã (phường) lập hồ sơ theo dõi...Điều 25.-... Hồ sơ quản chế do cơ quan công an lưu giữ.
Điều 28.- (cũng là điều chót) Bộ nội vụ có trách nhiệm hướng dẫn và kiểm tra thực hiện qui chế này…
Để có thể sớm được hưởng những lợi ích về buôn bán với Hoa Kỳ do Qui chế Bình thường Giao thương Vĩnh viễn (PNTR) mang lại, và để được gia nhập Tổ chức Mậu dịch Thế giới (WTO), Hà Nội phải tôn trọng nhân quyền, dân quyền và quyền chính trị của mọi công dân, và phải từ bỏ công an trị để đi theo con đường pháp trị.
Hành động cụ thể trước tiên và chủ yếu nhất là Nguyễn Tấn Dũng phải hủy ngay nghị định kiểu luật rừng 31/CP, cho vào viện bảo tàng để thế hệ mai sau biết cộng sản phi nhân như thế nào, đã giết hại hàng trăm triệu người trên thế giới, hàng tỉ người điêu đứng; và nhất là cảm nhận được phần nào nỗi khốn khó chịu đựng kềm kẹp của những người dám lên tiếng đấu tranh cho Tự Do - Dân Chủ.
Muốn tiến trình Dân Chủ Hóa không bị dậm chân tại chỗ, và để phá vỡ âm mưu của Cộng Sản Hà Nội mưu đồ tạo dựng một bộ mặt dân chủ giả hiệu để lòe bịp thế giới, chúng ta, trong cũng như ngoài nước, cần vận động mạnh mẽ quốc tế và các chính phủ Dân Chủ làm áp lực lên chính quyền Hà Nội, yêu cầu hủy bỏ ngay nghị định 31/CP.
Bị bó buộc vào WTO vì không có đường nào khác, Hà Nội nuôi hy vọng khu vực quốc doanh có thể nín thở qua sông và thoát hiểm nhờ tiếp tục các biện pháp đàn áp, kiểm soát dân chúng. Vì vậy, bằng mọi giá chúng ta phải gỡ bỏ cho bằng được 31/CP để sửa soạn cho tiến trình dân chủ tiến lên. Không còn 31/CP, chắc chắn độc tài sẽ yếu đi và Sức Mạnh Quần Chúng tăng lên. Sau khi Việt Nam được gia nhập WTO, hàng loạt các công ty quốc doanh sẽ phá sản vì không đủ sức cạnh tranh công bằng với các công ty thuộc lãnh vực tư và các công ty ngoại quốc, khu vực tư doanh sẽ phát triển nhanh và trở thành đầu tầu của nền kinh tế quốc dân; khi đó lực lượng đấu tranh cho Nhân Quyền và Dân Chủ (không còn bị 31/CP phong tỏa cầm giữ) mới phát huy được toàn diện Sức Mạnh Quần Chúng lên cao điểm, để giải quyết dứt khoát sự lũng đoạn cộng đồng của Bộ chính trị đảng Cộng sản Việt Nam.
Đòi hủy bỏ Nghị định 31/CP đúng vào thời điểm quan trọng này là điều tối cần thiết cho công cuộc tranh đấu đòi tự do, dân chủ và nhân quyền của nhân dân Việt Nam. Chúng tôi tha thiết kêu gọi các phong trào đấu tranh cho dân chủ tại quốc nội và các hội đoàn, đoàn thể, cộng đồng và các tổ chức nhân quyền trên thế giới hãy tiếp tay với chúng tôi, để phát động một chiến dịch đòi hủy bỏ tức khắc Nghị định lạc hậu, tàn ác, vô nhân đạo 31/CP. 
Bác sĩ Nguyễn Đan Quế
Đại Diện Cao Trào Nhân Bản và Tổ Chức Tập Hợp Vì Nền Dân Chủ.
9-10-2006

Việt Nam Cần Có Tự Do Ngay - Nguyễn Đan Quế


Việt Nam Cần Có Tự Do Ngay - Nguyễn Đan Quế


LGT: Vào đúng ngày Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng được Tổng Thống Bush tiếp kiến tại Bạch Ốc (24-6-08), một bài báo của Bác Sĩ Nguyễn Đan Quế từ Việt Nam đã xuất hiện trên báo New York Post. Đây là nhật báo kỳ cựu nhất tại Thành Phố New York, ra đời từ hơn 200 năm nay, và là một trong 10 tờ báo lớn nhất tại Hoa Kỳ.  Qua bài báo này, BS Quế đã nói tới một sự thay đổi cần thiết mà ông Dũng, với sự giúp đỡ của Hoa Kỳ, có thề làm được để cứu Việt Nam. Sau đây là bản dịch toàn thể bài báo.
24 tháng 6, 2008: Hôm nay thế nào cũng có biểu tình phản đối Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nhân dịp ông gặp Tổng thống Bush. Nhưng chắc chắn là ông Dũng vẫn cảm thấy dễ chịu hơn khi ở nước ngoài, vì ở trong nước, công chúng đang gia tăng bất mãn, do kinh tế xáo trộn.

Nhưng cuộc khủng hoảng  cũng đem đến cho ông Dũng một cơ hội to lớn. Đó là cơ may chấp nhận nới rộng thể chế chính trị để đi vào lịch sử như một nhà cải cách.

Việt Nam đã vui hưởng sự tăng trưởng mạnh mẽ trong mấy năm qua, và việc được gia nhập Tổ chúc Thương mại Thế giới (WTO) là bước tiến vững vàng trên đường hội nhập kinh tế toàn cầu. Nhưng công cuộc đổi mới của ông Dũng đang gặp khó khăn dẫn   đến việc  dân chúng bị khốn khó bởi đủ thứ tệ hại.

Lạm phát tăng 25% vào tháng Năm, với giá thực phẩm đắt hơn 42% so với cùng thời gian vào năm ngoái. Tỉ lệ thất nghiệp cao. Giá dầu quốc tế nhảy vọt tăng thêm sự khốn khó – cùng lúc với  đồng đô la suy yếu, khiến giá trị số tiền người Việt gửi về từ ngoại quốc bị giảm sút.
Và tất cả những chuyện này giúp phơi bầy một vấn đề lớn hơn – đó là một guồng máy nhà nước đàn áp đã thành trở ngại chính cho tiến bộ.

Nhà cầm quyền hầu như bất lực không thể kiểm soát được nạn lạm phát; hệ thống giáo dục không dậy cho giới trẻ những kỹ năng cần thiết cho một nền kinh tế toàn cầu.
Những khoản đầu tư khổng lồ nhà nước ném vào các công ty quốc doanh kém hiệu năng (đã không mang lại lợi nhuận mà còn bị thua lỗ nặng nề).  Lạm dụng quyền hành như truất hữu đất đai mà không bồi thường xứng đáng càng ngày càng trở nên thịnh hành.
Người Việt gia tăng thái độ bất mãn – từ hình thức dản dị như bất hợp tác, tới những cuộc đình công tại các xí nghiệp trên toàn quốc.
Nhà cầm quyền đáp ứng bằng cung cách cố hữu – bắt giữ các nhà vận động, bloggers tự do, luật sư, doanh nhân, sinh viên, nông dân và công nhân.

Việt Nam vẫn có tiềm năng lớn mạnh.  Năm ngoái, người Việt hải ngoại gửi về nước cho gia đình hơn 7 tỉ đô la – một con số đáng kể giúp cho nền kinh tế tăng tốc. Các nguồn viện trợ hoặc cho vay từ nước ngoài hứa giúp hàng triệu triệu đô la. Và chỉ mấy tháng đầu năm nay, vốn ngoại quốc trực tiếp đầu tư đã lên tới 15.7 tỉ.
Tóm lại, trở ngại mà ông Dũng phải đối phó không phải là thiếu những người muốn  đầu tư mà là một guồng máy cai trị quan liêu, cứng nhắc thách đố và vô trách nhiệm.

Hãy nhìn vào vụ tham nhũng nổi tiếng gần đây nhất tại Việt Nam, mà một số viên chức cao cấp trong chính quyền đã lấy công quỹ -- gồm cả một phần tiền ngoại quốc viện trợ -- để chơi cá độ bóng đá.
Nhiều viên chức đã bị truy tố ra tòa và lãnh án về tội lạm dụng công quỹ, lại còn hối lộ để chạy án.
Nhưng rồi, vào tháng trước, hai nhà báo từng phanh phui vụ tham nhũng này đã bị bắt – điều mà hầu hết người Việt cho là một vụ cửa quyền trả thù.
Quốc gia hầu như sẽ vô phương đối phó với tham nhũng cũng như quy trách nhiệm cho giới thẩm quyền nếu các nhà báo đưa ra ánh sáng những vụ làm bậy lại bị đe dọa bằng tù đầy

Đây là cơ hội của ông Dũng – nếu ông biết năm lấy. Ông cần tỏ cho Bộ chính trị đảng Cộng sản Việt Nam thấy rằng điều hành tất cả những rắc rối trong một xã hội tăng trưởng mau lẹ sẽ dễ dàng hơn, nếu có một thị trường tự do về quan điểm (opinions), cũng như về hàng hóa và dịch vụ.
Chính phủ sẽ phải đối phó với những khó khăn về kinh tế bằng một vài quyết định cứng rắn. Nhưng những quyết định này sẽ dễ được dân chúng chấp nhận, nếu họ cảm thấy có tiếng nói trong việc hình thành chúng.

Còn đợi gì nữa? Bằng cách dùng những khó khăn này để mở rộng, ông Dũng có thể giúp mang lại sự ổn định và thịnh vượng cho Việt Nam. Bằng cách thay đổi tình trạng trì trệ hiện nay, Hà Nội có thể an tâm rằng giao động không biến thành bạo động – điều mà chẳng ai muốn, ít nhất là các nhà đầu tư ngoại quốc đã bỏ vốn ra hàng trăm triệu đô la.

Và bằng cách mở rộng, ông Dũng sẽ giúp cho người Việt hoàn thành được điều mà hàng trăm triệu dân láng giềng đã có, là tự do.
Đây cũng là cơ hội độc nhất đối với Hoa Kỳ. Ảnh hưởng của Hoa Kỳ (phần chính qua gia tăng đầu tư) sẽ là tác nhân thực sự và duy nhất để thay đổi đất nước hiện nay. Việt Nam rất  cần tới ảnh hưởng đó để tiếp tục.
Nhân dân Việt Nam cần gia tăng giao thương và vốn đầu tư ngoại quốc để chúng tôi có thể cải tiến hệ thống giáo dục và đưa dân tộc chúng tôi ra khỏi cảnh nghèo khó. Nhưng chúng tôi cũng cần các nhà đầu tư lên tiếng  giúp chúng tôi về sự cần thiết cải tổ để tăng thêm sự minh bạch và trách nhiệm – và giúp chúng tôi xây dựng một Việt Nam dân chủ  với  phẩm giá và các quyền của người dân được tôn trọng.

Người Việt Nam chúng tôi muốn thay đổi. Chúng tôi biết nhà cầm quyền không thể phủ nhận mãi mãi các tự do của chúng tôi. Và nhân dân Việt Nam mong muốn các nhà lãnh đạo Hoa Kỳ về kinh tế và chính trị có cơ hội nhắc nhở Thủ Tướng Việt Nam về sự thật đó trong các buổi gặp gỡ tuần này.

Nhà vận động dân chủ Việt Nam Nguyễn Đan Quế đã trải qua hai mươi năm trong tù. Ông hiện đang bị canh gác tại gia ở Sài Gòn.

Dịch từ nguyên văn tiếng Anh “Why Vietnam Needs Freedom Now”, trên trang binh luận (Op-Ed) của báo New York Post, ngày 24-6-2008. Đinh Từ Thức chuyển ngữ.

ĐỐI MẶT SÓNG THẦN DÂN CHỦ & CHIẾN LƯỢC TOÀN CẦU MỚI, BỘ CHÁNH TRỊ TÍNH SAO ĐÂY?

ĐỐI MẶT SÓNG THẦN DÂN CHỦ & CHIẾN LƯỢC TOÀN CẦU MỚI, BỘ CHÁNH TRỊ TÍNH SAO ĐÂY?
 
Thế giới đã và đang có những đổi thay cực kỳ quan trọng:
Chiến tranh lạnh chấm dứt, khủng bố làm sập tòa tháp đôi ở Mỹ, chiến tranh ở Afganistan và Iraq, nóng ấm khí hậu toàn cầu, đe dọa sản xuất vũ khí nguyên tử của Iran và Bắc Triều Tiên, chính biến ở Trung Đông – Bắc Phi, suy thóai kinh tế Mỹ, Âu Châu, Nhật cùng nhiều nước khác trên thế giới.
Thử thách là ghê gớm, vượt xa khả năng của bất cứ cường quốc nào dù hùng mạnh đến đâu, đòi hỏi phải có lối nhìn & cách giải quyết mới, độc đáo.
Ngày nay, chi phối chính trường thế giới là sức mạnh kinh tế, với NĂM trung tâm quyền lực: Mỹ, Nga, Nhật, Đức cùng cộng đồng Âu châu (EU) & Trung cộng.
Vì quyền lợi thiết thân, NĂM trung tâm quyền lực liên hoành để:
- một mặt, giữ vững ưu thế tuyệt đối. Có vậy mới diệt được khủng bố, bảo vệ an ninh toàn cầu để tiến hành cách mạng vi-điện-tử..
- mặt khác, chuyển giao cách mạng kỹ-nghệ-hoá cho nước nghèo, lấp hố xa cách giầu - nghèo, khi mà đời sống nước giầu có tiến bộ vũ bão..
Nói cách khác, thế giới đang đi vào Hợp Tác Bắc - Nam:
• Khối Bắc: Sở dĩ gọi như vậy vì đường nối liền 5 thủ đô Hoa Thịnh Đốn, Đông Kinh, Bắc Kinh, Mạc Tư Khoa, Bá Linh nằm về Bắc bán cầu. Khối Bắc chiếm gần 1/3 dân số toàn cầu.
• Khối Nam với 2/3 dân số: Đông Nam Á - Thái Bình Dương, Tiểu lục địa Ấn Độ, Phi châu, Trung đông và Châu Mỹ La tinh.
Giữa là một số nước giầu như Canada, Úc, Bắc Âu, Nam Triều Tiên...làm cách mạng vi-điện-tử, nhưng không phải là trung tâm quyền lực.
Khối Bắc ảnh hưởng Khối Nam chủ yếu qua kinh tế, thứ đến văn hóa - giáo dục, và sau mới là quân sự (chỉ dụng binh khi đạt hình thái và mức đồng thuận nào đó ở Hội đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc).
Chúng ta có thể khái quát quan hệ Bắc – Nam như sau:
- trợ giúp: chuyển giao kỹ thuật – vốn – quản lý để khối Nam tiến hành kỹ-nghệ-hoá, trong khi các nước giầu vi- điện-tử-hóa xã hội.
Đây là cơ hội tốt để các nước nghèo mở mang. Muốn thế cần phát huy tối đa mọi tiềm năng con người, bằng cách tôn trọng công dân và thực thi dân chủ.
- chi phối: thông qua chuyển giao, các nước giầu chi phối hạ tầng cơ sở kinh tế các nước nghèo. Chính phủ mất lòng dân, dân bất mãn. Tác động hạ tầng thay đổi thượng tầng. Việc này chỉ làm được khi các siêu cường ở vào thế hợp tác.
- ra đòn: Năm siêu cường vẫn duy trì tiềm năng quân sự mạnh, không phải để đối đầu nhau; mà là để theo dõi, ngăn ngừa và đập tan những mưu đồ đi ngược lại thế liên hoành, trong đó có yểm trợ dân chúng nổi dậy thiết lập Dân Chủ ở những nước độc tài.
Vận dụng vào Việt Nam
Cuộc chiến Việt Nam kết thúc vì đối kháng Đông – Tây (Cộng sản – Tư bản) chuyển sang hợp tác Bắc – Nam với phát triển kinh tế là chính.
Cộng sản phải cáo chung vì chủ nghĩa cản trở phát triển kinh tế.
Thị trường tự do đã, đang và sẽ tiếp tục thay đổi hạ tầng cơ sở xã hội Việt Nam. Hạ tầng mới quyết định thượng tầng khác phù hợp. Nương theo tiến trình này, dân tộc ta đấu tranh đòi: Phát triển kinh tế phải đi đôi với tôn trọng Nhân phẩm và thực thi Dân Chủ.
Dân Chủ Hóa Việt Nam là bức thiết để các nước đến làm ăn ; và để Việt Nam hội nhập hài hòa với thế giới.
Mỹ, Nga, Nhật, Đức (EU) đã hiện diện ở Việt Nam qua đầu tư và buôn bán.
Trung cộng đang:
- vừa xoay vào liên hoành. Cạnh tranh trong hợp tác với các siêu cường khác là ưu tư hàng đầu.
- vừa khẳng định vai trò cường quốc mới nổi, nhất là với các nước kém mở mang.
Đối xử tàn nhẫn đàn em Việt cộng tay sai lâu năm, Bắc Kinh ép Hà Nội ký hiệp định bất bình đẳng về biên giới, cướp đi nhiều đất trên bộ. Trên biển Đông, Trung cộng lấy một phần Vịnh Bắc Bộ, quần đảo Hoàng Sa và một số đảo thuộc Trường Sa.
Toàn dân tố tố cáo và không công nhận những việc làm lén lút bán nước của việt gian Cộng sản, cụ thể là công hàm 14-9-1958 của Phạm Văn Đồng và hiệp định biên giới trên đất liền và trong Vịnh Bắc bộ ký năm 2000.
Ai cũng biết Việt cộng bị Trung cộng chi phối từ trong trứng nước. BCT hiện nay có14 tên , tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng được coi là cừu ngoan và non bản lãnh đối ngọai.
Diễn biến ở Trung Đông và Bắc Phi như Tunisia, Ai Cập, Libya, Syria cho thấy gì?.
Thí dụ Libya: Các siêu cường không nhẩy vào khai thác các phe phái đối đầu nhau như trong quá khứ. Phương Tây oanh tạc Libya giúp dân quân tiến bước, Nga – Trung cộng phản đối nhưng không mạnh. Khi giải phóng Tripoli họ nói tôn trọng sự lựa chọn của nhân dân Libya.
Sự kiện mới này, lần đầu tiên xẩy ra, thúc đẩy phong trào Dân Chủ Việt Nam tiến lên. Khi cách mạng bùng nổ, các siêu cường cũng sẽ tôn trọng ý chí của dân tộc ta, vì Dân Chủ đang trở thành nguyên tắc chỉ đạo phát triển kinh tế trong Hợp Tác Bắc – Nam.
Dự phần khai tử các chính quyền độc tài ở Việt Nam, Bắc Triều Tiên, Lào, Campuchia, Miến Điện hay Cuba, Trung cộng có thể thuận gió ‘thích nghi’ Dân Chủ với phát triển để giải quyết tốt hơn khó khăn kinh tế trong nước; đồng thời ‘phù hợp’ hơn khi liên hoành với các siêu cường khác.
Tìm đỡ đầu cho độc tài ư?
Làm gì có trong lòng nhân loại văn minh thế kỷ 21 này./.
Bs Nguyễn Đan Quế
2-9-2011